Làm thế nào để sống có phẩm chất?

Tựa đề Làm thế nào để sống có phẩm chất?
Ngày nói ngày 5 tháng 12 năm 2013
Nơi nói Xóm Mới, Làng Mai, nước Pháp
Tên khoá tu Khóa tu 2013-2014 An cư kiết đông
Chủ đề khoá tu Duy Biểu Học

Xem pháp thoại

Xin bấm vào dấu hiệu play để xem video của bài pháp thoại.

Nghe pháp thoại
 Xin bấm vào dấu hiệu play để nghe audio của bài pháp thoại.

Tải về bài pháp thoại
Xin nhấp chuột phải vào link, chọn “Save Link As…” để tải về bài pháp thoại.

Tóm tắt nội dung

Thầy cho rằng phẩm chất của đời sống không tùy thuộc vào các tiện nghi vật chất mà là vào việc ta sống có sâu sắc hay không. Mình có thể sống sâu sắc hơn khi mình có đủ hiểu và thương.  Muốn hiểu ta cần phải có công phu học đạo. Đạo học tìm hiểu về những đau khổ trong ta và trong người kia. Hiểu biết về khổ đau sẽ đưa tới chấp nhận và thương yêu. Ta học đạo không phải là để trốn tránh cuộc đời và để được về Thiên Quốc hay Cực Lạc trong tương lai. Đạo học không phải là tôn giáo.

Đạo là con đường chế tác hiểu và thương. Đạo học giúp ta sống sâu sắc từng giây phút của đời sống hàng ngày, giúp ta trị liệu những khổ đau bức xúc trong mình, và biết cách chế tác hỷ, lạc, và an trong đời sống hàng ngày khi đi đứng, nói, cười, làm việc.  Ta tới một tu viện để tìm học ở những người đã thực tập thành công. Như vậy ta đi thiền hành không phải là để dồn công đức cho tương lai mà là để có an bình hỷ lạc trong từng bước chân.  Đi thiền không phải là để đi tới một cứu cánh nào khác mà đi như thế nào để có an, hỷ, và lạc trong khi đi. Nó là con đường an lạc hạnh phúc chứ không phải là con đường đưa tới an lạc hạnh phúc . Ngồi thiền không phải là để thành Phật mà là để lắng dịu thân tâm để có an, hỷ, lạc, và đưa tới định là sự lắng dịu tập trung và tới cái thấy sâu sắc hơn là tuệ. Cái thấy đó tháo gỡ và trị liệu cho mình. Nhưng ngồi thiền không phải chỉ để có an, hỷ, lạc, mà cũng là để sort out những vấn nạn của mìn,  để xử lý tháo gỡ những cái mình đang còn bị kẹt.  Trước hết ta phải có sự lắng dịu ngưng tụ lại.  Đó là chỉ (samatha, stopping).  Làm sao trong khi ngồi mình có sự lắng dịu trong thân tâm. Muốn vậy phải biết sử dụng hơi thở để làm lắng dịu cảm thọ, bức xúc trong thân và tâm. Đi thiền làm sao cho mỗi bước chân mìng buông thư relaxed.  Đi như một người vô sự, tự do. Trong ta có thói quen đi cho mau, làm cho xong đi như một cái máy.  Ta phải tập làm chủ từng bước chân và hơi thở. Nhờ vậy ta sẽ lắng dịu (định) xuống và bắt đầu thấy (tuệ).  Những sự thực tập này cởi trói cho mình.  Mình đang bị ràng buộc bởi những khỗ đau hờn giận.  Cái thấy làm cho mình thoát ra sự ràng buộc đó.  Cuộc sống của mình do vậy sẽ có phẩm chất hơn. Khi mình đi đứng, nằm ngồi, ăn cơm mình thấy có hỷ, lạc, an và từ bi. Và mình biết là phẩm chất đời sống của mình cao, không uổng một đời. Nếu như mình bận rộn quá, muốn làm giàu, muốn làm number one, thì mình sẽ không có thì giờ làm những việc này.  Thành ra mình phải lựa chọn thôi.

Sau đó thầy ôn lại những điều đã học về tàng thức. Thầy giới thiệu hai khái niệm chủng tử và hiện hành và sáu đặc tính của chủng tử là sát na diệt, quả câu hữu, hằng tùy chuyển, đãi chúng duyên, tính quyết định, và dẫn tự quả.  Bốn duyên: nhân, tăng thượng, đải chúng, sở duyên duyên. Bất thối chuyển chỉ có thể có nếu ta biết chăm sóc các duyên. Thầy giảng về tương tức và tương nhập. “Năng lễ sở lễ tánh không tịch / Cảm ứng đạo giao nan tư nghì”.  Thầy dạy phương pháp để có thể tiếp xúc sâu sắc với Bụt, Kitô, đất mẹ bằng cái nhìn tương tức và tương nhập.

Tài liệu

Tóm lược những ý chính của Khóa tu Mùa Đông 2013 – 2014
51 Tâm hành .PDF – .DOC
30 Bài tụng Duy Thức .PDF – .DOC
50 bài tụng Duy Biểu .PDF – .DOC
50 Verses on the Consciousness .PDF – .DOC
50 verses in chinese (唯表五十頌) .PDF – .DOC


Leave a Reply