Không có con đường nào về quê hương. Quê hương chính là con đường.

Tựa đề Không có con đường nào về quê hương. Quê hương chính là con đường.
Ngày nói ngày 9 tháng 12 năm 2012
Nơi nói Xóm Hạ, Làng Mai, nước Pháp
Tên khoá tu Khóa tu 2012-2013 An cư kiết đông
Chủ đề khoá tu Bạn có phải là tri kỷ của Bụt?

Xem pháp thoại

Xin bấm vào dấu hiệu play để xem video của bài pháp thoại.

Nghe pháp thoại
 Xin bấm vào dấu hiệu play để nghe audio của bài pháp thoại.

Tải về bài pháp thoại
Xin nhấp chuột phải vào link, chọn “Save Link As…” để tải về bài pháp thoại.

Tóm tắt nội dung

“Nhữ đẳng tỳ khưu đương tự châu”, Bụt dạy các thầy nên quay về nương tựa nơi hải đảo tự thân.  Đó chính là quê hương của mỗi chúng ta, nơi ta có thể quay về trong mỗi bước chân, mỗi hơi thở trong chánh niệm. Không có con đường nào về quê hương. Quê hương chính là con đường. (There is no way home. Home is the way.) Cứu cánh và phương tiện không phải là những thực thể riêng biệt ngoài nhau.  Chúng tương tức và cái này ở trong cái kia.

Cũng vậy, trong Tứ Diệu Đế, sự thật thứ ba “Diệt” (neruda, niết bàn) và sự thật thứ tư “Đạo” (magga) có thể thấy trong nhau.  Không có con đường đi tới niết bàn.  Niết bàn chính là con đường.

Khoa học đã tìm ra sự thật không sinh không diệt của vạn hữu, nhưng các khoa học gia đã không sống được với sự thật đó. Định luật bảo toàn năng lượng, định luật thứ nhất của nhiệt động học khẳng định rằng vật chất và năng lượng không thể tự sinh ra hay mất đi mà chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác.

“Mười hai nhân duyên mà ta thấy lặp lại hàng ngàn lần trong kinh không phải là hình thức giảng bày đạo lý duyên khởi hay nhất…Ta có thể trình bày lại đơn giản hơn giáo lý Mười hai chi để có thể tương ứng với Không như sau:

1. Vô minh
2. Hành
3. Thức
4. Danh sắc
5. Khổ Lạc Thọ
6. Ái Ố
7. Thủ Xả
8. Hữu Vô
9. Sinh Diệt
10. Luân hồi

Ta có thể giải thích chung như sau: Vì vô minh cho nên mới thấy các hành (như là ngã và pháp), và mới thấy thức là chủ thể (tách rời khỏi đối tượng), thấy thân và tâm (danh và sắc) là hai thực tại có thể tách rời nhau mà tồn tại, rồi mới có xảy ra chuyện yêu cái này ghét cái kia (ái ố) rồi mới có tâm muốn lấy cái này bỏ cái kia (thủ xả), mới bị kẹt vào hoặc cái hữu hoặc cái vô (hữu vô) và rốt cuộc bị giam giữ hoài trong các ý niệm có sinh và có tử (sinh diệt), phải luân hồi mãi mà không thực chứng được Niết bàn. Tuy nhiên, hai chi Thức và Danh Sắc không cần thiết lắm, bởi vì Hành đã là năm uẩn rồi, trong khi Thức và Danh Sắc đều đã có mặt trong uẩn với tư cách là các Hành.

Trích trong bài “Ghi lại vắn tắt sự hành trì và học hỏi trong khóa tu“.

 


Leave a Reply