Bạn Đã Về, Đã Tới Chưa? – Vô Thường Vô Ngã Chỉ Là Thuốc Giải Độc

Tựa đề Bạn Đã Về, Đã Tới Chưa? – Vô Thường Vô Ngã Chỉ Là Thuốc Giải Độc
Ngày nói ngày 16 tháng 12 năm 2012
Nơi nói Xóm Thượng, Làng Mai, nước Pháp
Tên khoá tu Khóa tu 2012-2013 An cư kiết đông
Chủ đề khoá tu Bạn có phải là tri kỷ của Bụt?

Xem pháp thoại

Xin bấm vào dấu hiệu play để xem video của bài pháp thoại.

Nghe pháp thoại
 Xin bấm vào dấu hiệu play để nghe audio của bài pháp thoại.

Tải về bài pháp thoại
Xin nhấp chuột phải vào link, chọn “Save Link As…” để tải về bài pháp thoại.

Tóm tắt nội dung
Thầy mở đầu bằng lời nhắn nhủ với độc giả tuần báo Times qua một nữ ký giả của tờ báo này nhiều năm về trước “Go home and take care of yourself” (Hãy về nhà để lo cho bản thân mình!”. “Về nhà” ở đây muốn nói tới sự trở về với chính mình, về với hải đảo tự thân bây giờ và ở đây. Thầy nhắc tới vụ thảm sát mới đây ở Newtown, Connecticut và nói về căn bệnh của thời đại. Thầy kêu gọi mỗi người hãy trở về để tự chữa trị cho chính mình trước khi có thể giúp cho gia đình, người thân, và thế giới.

Ở Việt Nam có ít nhất hai thầy dạy thiền: Thầy Thanh Từ thì dạy “biết vọng không theo”. Thầy Nhất Hạnh dạy “đã về, đã tới”. “Đã về, đã tới” là thực tập chủ yếu và quan trọng nhất của Làng Mai. Sự thực tập này đòi hỏi hành giả dừng lại mọi suy nghĩ đang lôi kéo mình về quá khứ và tương lai, trở về với “hải đảo tự thân”, ngôi nhà đích thực của mình, để cho thân và tâm có cơ hội nghỉ ngơi và hồi phục.

Tam Pháp Ấn theo giáo lý Bắc Tông gồm có: Vô thường, Vô ngã, Niết bàn. Trong khi đó Nam Tông, Theravada, dạy Vô thường, Vô ngã, và Khổ. Khổ nên được thay thế bằng Niết bàn. Vô thường, vô ngã là thuốc giải độc (antidote) có công dụng giúp cho ta hết khổ. Hết khổ, bệnh rồi thì có thể quăng thuốc đi! Vô thường, vô ngã, và các giáo lý khác của đạo Bụt là chiếc bè đưa ta qua sông, là ngón tay chỉ cho thấy mặt trăng, là cái cuốc ta mua về để cuốc đất trồng khoai. Dùng xong ta có thể bỏ đi được. Nó không phải là chân lý để ta bảo vệ và thờ phụng. Thấy được điều này sẽ giúp ta tránh được sự cuồng tín (fanaticism) và giáo điều (dogmatism) trong khi thực tập và giảng dạy đạo Bụt.


Leave a Reply